“Không cần đa lễ, không cần đa lễ, ngươi cứ ngồi yên là được rồi, ta đến đây chỉ để nói vài câu, nói xong liền đi.”
“Xin tổ sư không tiếc lời chỉ giáo.”
Kiều Ngọc Bích tuy không rõ tâm tư của lão, nhưng vẫn chắp tay nói.
“Chuyện này... chỗ ngươi đây...”




